Phong thủy Lạc Việt xác định tính khoa học của phong thủy

Ngày đăng: Chủ nhật 10/04/2011 12:00:00 (GMT +7)

I - Mở đầu

Từ trước tới nay, lý thuyết Phong thủy được nghiên cứu rất nhiều với nhiều cuốn sách đã được lưu truyền trong dân gian.Tuy nhiên trên thực tế, lịch sử phong thủy Đông phương từ sau Công nguyên đến nay lần lượt xuất hiện những phương pháp ứng dụng bằng bản văn chữ Hán trong suốt thời gian kéo dài gần 2000 năm – quen gọi là các trường phái Phong thủy, với lý luận và cách thực hiện nhiều khi trái ngược và mâu thuẫn với nhau. Những khái niệm trong ứng dụng, những nguyên tắc, nguyên lý, những qui luật …vv…trong các phương pháp ứng dụng đó cũng hết sức mơ hồ. Hệ thống phương pháp luận chủ yếu trong tất cả các trường phái phong thủy tồn tại và có xuất xứ được coi là của văn minh Hoa Hạ là Thuyết Âm Dương Ngũ hành và Bát quái thì cho đến nay vẫn chứa đựng nhiều bí ẩn. Phong thủy nói riêng và hệ thống phương pháp luận của thuyết Âm Dương Ngũ hành nói chung, vốn đã mơ hồ và bí ẩn, lại xuyên qua một bề dày thời gian trải hàng thiên niên kỷ với những không gian văn hóa khác trong lịch sử nên chúng được giải thích khác nhau tùy theo từng thời kỳ nhận thức của con người trong quá trình phát triển của lịch sử. Những yếu tố thần bí, hoang đường như: “Con Long mã hiện lên trên sông Hoàng Hà, mang Hà Đồ”, “Con thần qui hiện lên trên sông Lạc Thủy mang Lạc thư”. Rồi Hậu thiên bát quái do vua Văn Vương bị giam trong ngục Dữu Lý phát minh ra cũng chẳng biết căn cứ vào đâu. Người ta chỉ gán cho vua Văn Vương hai chữ Thánh nhân và cứ thế lưu truyền. Xu hướng thần bí hóa trong cách giải thích về phong thủy và sự đan xen của các loại hình tín ngưỡng khiến Lý học Đông phương nói chung và phong thủy trở nên một cái gì đó huyền bí, khó hiểu và một thời được coi là “mê tín dị đoan”.

Nhưng có thể nói rằng: Phong thủy nói riêng và Lý học Đông phương nói chung là những di sản văn hóa phi vật thể mang tính ứng dụng có hiệu quả cao trong nhiều lĩnh vực của xã hội Đông phương cổ như dự báo, y học, kiến trúc…..vv…

Chính tính hiệu quả trên thực tế và với tư cách là những di sản văn hóa phi vật thể lưu truyền lâu nhất trong lịch sử văn minh nhân loại, khiến cho việc tìm lại cội nguồn lý thuyết của bộ môn Phong thủy nói riêng và lý thuyết của Dịch lý Đông phương nói chung là một vấn đề rất thiết yếu. Công việc này đòi hỏi rất nhiều công sức cũng như thời gian của nhiều người để nghiên cứu,sưu tầm,nhận định, tập hợp và sắp xếp lại.Trong phạm vi của báo cáo này, chúng tôi sẽ không đưa ra sự đánh giá, nhận định đúng/sai của các trường phái Phong thuỷ mà chỉ nêu một vài ý kiến nói lên tính thống nhất trong các trường phái liên quan đến kiến trúc và xây dựng, cũng là mục đích và nội dung của cuộc hội thảo này - mà từ trước đến nay được xem như tách biệt nhau.

II - Sơ lược về lịch sử phong thủy Đông phương

Các phương pháp Phong thuỷ đã tồn tại từ rất lâu trong nền văn minh Đông phương cổ. Những tư liệu khảo cổ lâu nhất đã tìm thấy được, mà người ta cho rằng mang dấu ấn của Phong thuỷ có từ 1500 năm trước Công Nguyên, qua những di vật khảo cổ tìm thấy ở Ân Khư - Thủ đô của nhà Hạ Ân trong lịch sử cổ đại Trung Hoa. Nhưng lý thuyết và phương pháp ứng dụng thực sự lưu truyền qua bản văn chữ Hán thì lại gần 2000 năm sau mới xuất hiện, cuốn sách cổ nhất được ghi nhận của Quách Phác đời Tấn, tựa là “Táng thư”. Từ đó về sau, những phương pháp ứng dụng phong thuỷ trong xây dựng nhà ở, dinh thự và cả phương pháp chôn cất với mục đích làm phát vượng cho dòng tộc đời sau (Âm trạch) tiếp tục xuất hiện và nhiều nhất vào khoảng thời Đường Tống. Những phương pháp ứng dụng sau đó - chủ yếu là dùng trong Dương Trạch - gần như khác nhau và xuất hiện ở những thời điểm khác nhau, nên người ta cho rằng nó thuộc về những trường phái khác nhau. Ngoài những sách vở chính thống thì phong thuỷ còn được lưu truyền một số phương pháp có tính bí truyền và chỉ truyền miệng trong dân gian, qua các giang hồ thuật sĩ. Phong thuỷ cũng như Tử Vi, Bốc Dịch ....chỉ là những phương pháp ứng dụng với phương pháp luận của thuyết Âm Dương Ngũ hành. Bản thân lý thuyết này đã thất truyền và rất mơ hồ. Trong thuật Phong thủy hiện nay có những trường phái đang được lưu truyền như:

1/ Bát trạch Minh cảnh.

2/ Dương trạch tam yếu.

3/ Huyền không học.

4/ Hình lý khí (hay còn gọi là phái Loan đầu)

Ngoài ra còn có rất nhiều những phương pháp ứng dụng khác còn lưu truyền trong dân gian liên quan đến phong thủy, như thuật yểm đất, trấn trạch, các phương pháp ứng dụng như Dịch Phong thủy, dùng hình tượng quẻ, hoặc độ số của các quái trong Kinh Dịch để thiết kế nhà cửa…..vv….Tùy theo điều kiện tiếp thu mà các phong thủy gia ứng dụng và theo trường phái nào. Nhưng chính vì tính mơ hồ và thất truyền của một hệ thống lý thuyết với một thực tại được nhận thức còn bí ẩn phản ánh trong những khái niệm của nó (Thí dụ như bản chất của “Khí” trong ứng dụng của Lý học Đông phương) – nên một thời rất dài khi tiếp xúc với nền văn minh Phương Tây, khoa Phong thuỷ đã bị liệt vào loại “mê tín dị đoan”. Mặc dù hiệu quả của nó trên thực tế lại là nguyên nhân để nó tồn tại trải hàng ngàn năm trong xã hội Đông phương. Hiệu quả thực tế trải hàng ngàn năm và tính khách quan, tính qui luật với khả năng tiên tri của phương pháp phong thuỷ đã chứng tỏ một thực tại được nhân thức, tổng hợp thành một hệ thống lý thuyết và tạo ra một phương pháp luận trong phương pháp ứng dụng của nó.  Chính vì vậy, chúng tôi đặt vấn đề cho rằng:

Cái gốc của Phong thủy cũng như tất cả các vấn đề khác của Lý học Đông phương như Kinh Dịch, Đông y, Tử vi lý số, Bát tự Hà Lạc, Thái Ất, Kỳ môn độn giáp, Tử Bình…..vv…... đều gắn liền với phương pháp luận của một học thuyết còn mơ hoặc trong lịch sử hình thành và nội dung của nó – đó là thuyết Âm Dương Ngũ hành.  Trên cơ sở những nghiên cứu mới nhất theo tiêu chí khoa học hiện đại thì không thể nào với một đối tượng duy nhất là con người và cùng một phương pháp luận của thuyết Âm Dương Ngũ hành - mà lại có những phương pháp khác nhau không liên quan đến nhau và đôi khi mâu thuẫn trong phương pháp ứng dụng. Điều này chỉ có thể giải thích một cách hợp lý rằng: Phong thuỷ chính là một phương pháp ứng dụng nhất quán và là hệ quả của một tri thức về thiên nhiên, cuộc sống, vũ trụ và con người được lý thuyết hoá - đó chính là thuyết Âm Dương Ngũ hành với bản chất nguyên thủy là một học thuyết nhất quán và hoàn chỉnh. Những phương pháp ứng dụng riêng trong phong thủy (thường được gọi là trường phái), thực chất là sự ứng dụng những yếu tố tương tác khác nhau qua những ứng dụng cụ thể khác nhau do tính chất tương tác khác nhau.

II. Sơ lược một số trường phái trong Phong thuỷ

II–1> Phái Bát trạch Minh cảnh:

Phương pháp ứng dụng trong Bát Trạch Minh Cảnh, người ta xét đến mối quan hệ giữa chủ nhà và hướng nhà, mà không xem xét sự tốt xấu của cấu trúc ngôi nhà và vận nhà trong tương quan thời gian. Trường phái này lấy năm sinh của gia chủ phối Bát quái và liên hệ với tám hướng để định cát hung – tốt xấu giữa căn nhà với người ở trong nhà. Trường phái này quan niệm rằng chính hướng phía trước nhà và hướng sau (Sơn) nhà là những yếu tố căn bản quyết định tốt xấu. Ngoài ra các hướng cửa phòng, bếp cũng liện hệ giữa sơn hướng với cung phi bản mệnh của gia chủ.

II-2> Phái Dương trạch tam yếu:

Tương truyền là do Triệu Cửu Phong đời nhà Tống biên soạn. Phái này cho rằng 3 yếu tố có ảnh hưởng chủ yếu đến sự vượng suy của chủ nhà, đó là đại môn (Cửa chính), phòng chủ và bếp. Ngoài ra, Dương trạch tam yếu lấy bát quái trong Dịch học để biến quái trong phương pháp phiên tinh du niên cho những ngăn phòng theo một quy luật nhất định. Nên coi trọng sự phân phòng, buồng trong ngôi nhà qua phương pháp trên để định cát hung, tốt xấu.

II–3> Phái Hình Lý khí Loan đầu.

Xem xét hình thể ngôi nhà trong mối tương quan cảnh quan môi trường để luận đoán cát hung . Phái này không đặt vấn đề trạch và hướng nhà cũng như cấu trúc bên trong như phái Bát trạch và Dương trạch. Trường phái này lấy cảnh quan môi trường của căn hộ làm yếu tố căn bản để nhận xét luận đoán cát hung, tốt xấu cho căn hộ. Cảnh quan môi trường cũng dựa trên phương vị la kinh, để phân tích cát hung, như đường nước chảy (Thủy Pháp), vị trí núi, sông, hồ cảnh quan ở phương vị khác nhau so với ngôi nhà sẽ có tác dụng khác nhau.

II–4> Phái Huyền không học:

Nội dung phương pháp của trường phái này căn cứ trên những quy ước về sự vận động của cửu tinh trên 9 phương vị (8 phương và ở giữa – Trung cung), tùy theo thuộc tính quy ước của cửu tinh và vị trí của nó để luận cát hung cho căn hộ. Qua phần sơ lược về các trường phái nêu trên thì chúng ta đều nhận thấy:

Đối tượng để nghiên cứu của các trường phái đều giống nhau (tức là con người với môi trường, điều kiện và hoàn cảnh sống của họ); nhưng lại được xem xét dưới các góc độ khác nhau mà chưa bao quát toàn bộ vấn đề cần nghiên cứu. Khái niệm thời gian và không gian và đối tượng nghiên cứu được mỗi trường phái xem xét và nâng tầm quan trọng dưới nhiều tiêu chí khác nhau.

III – Sự khác biệt và mâu thuẫn giữa các trường phái phong thủy trong cổ thư

III–1> Phái Huyền Không học:

Nội dung của phương pháp Huyền Không là căn cứ vào tính quy ước có quy luật của cửu tinh trên cửu cung để miêu tả sự suy vượng của cuộc đất theo thời gian. Nhưng phái này lại không hề nói ảnh hưởng của hình thể hay cấu trúc của ngôi nhà như phái Dương trạch tam yếu, cũng không nói đến sự ảnh hưởng tương quan giữa cảnh quan với ngôi nhà như phái Loan Đầu và cũng không nói đến hướng trạch với những người sống trong ngôi nhà như Bát trạch Minh cảnh. Yếu tố quyết định tốt xấu của phái này cho căn nhà ảnh hưởng đến con người sống trong nhà là do sự phân bổ có tính quy luật cửu tinh trên các sơn hướng. Rồi căn cứ vào tính chất tốt xấu của cửu tinh và vị trí của nó để quyết định tính chất tốt xấu của toàn bộ căn nhà.

Tính quyết định tốt xấu chủ yếu của phái Huyền Không là sự phân bố của các sao vào thời điểm nhập trạch. Sau đó tùy theo thời gian, căn cứ sự phân bổ các sao để theo dõi tốt xấu của căn nhà. Về lý thuyết thì phương pháp này có thể dự báo đến từng tháng, năm và vận 20 năm. Phái này có phương pháp ứng dụng gần như hoàn toàn biệt lập so với trường phái Bát trạch Minh cảnh và Dương trạch tam yếu, chỉ có liên quan đến một vài yếu tố Loan đầu qua cảnh quan bên ngoài nhà. Về thời gian xuất hiện của phái Huyền Không trong lịch sử văn hóa Trung Hoa cũng muộn nhất. Những cuốn sách phong thủy miêu tả phương pháp của phái này bắt đầu có từ đời Minh Thanh, tương truyền do Thẩm Trúc Nhưng biên soan. Nhưng cho đến nay, những nhà nghiên cứu về phong thủy vẫn chưa thể hiểu được: Căn cứ vào đâu để có phương pháp của Huyền không học trong phong thủy. Mặc dù tính ứng dụng với mục đích của nó tỏ ra có hiệu quả trên thực tế và phổ biến đến ngày nay. Được rất nhiều phong thủy gia tín nhiệm vì có tính dự báo cao.

Tính mâu thuẫn của phái này với các trường phái khác là nó gần như một phương pháp ứng dụng biệt lập và tách biệt hẳn với các phương pháp ứng dụng khác.

III – 2> Mâu thuẫn giữa Bát trạch với Dương trạch tam yếu.

Phái Bát trạch chia con người thành 2 nhóm Đông tứ mệnh và Tây tứ mệnh và miêu tả phương pháp ứng dụng mối liên quan giữa hướng trạch liên quan của căn nhà với tuổi gia chủ. Phái Bát trạch lấy mệnh chủ của ngôi nhà là yếu tố trọng tâm để quyết định hướng cửa, hướng bếp…. Theo quan điểm của phái Bát trạch thì phi cung mệnh của gia chủ chính là dữ kiện để quyết định chọn hướng nhà. Nếu gia chủ có cung phi thuộc Đông hoặc Tây mệnh thì hướng nhà, bếp, cửa buồng, phòng…vv… đều phải thuộc Đông hoặc Tây trạch để phù hợp với phi cung mệnh của gia chủ.  Ngược lại, phái Dương trạch tam yếu lại không quan tâm đến phi cung của mệnh chủ. Mà chỉ chú trọng đến sự đồng hướng Đông hoặc tây trạch của các hướng bếp, cửa và trạch nhà. Phái này cho rằng: Nhà Đông trạch thì bếp, phòng phải Đông trù, bất luận gia chủ phi cung thuộc Đông hoặc Tây mệnh. Ngược lại, phái Bát Trạch thì phủ nhận quan điểm trên. Coi trọng phi cung mệnh của gia chủ là yếu tố quyết định để bố trí cấu trúc các công trình trong nhà. Sự khác biệt giữa hai phái này, còn thể hiện ở một vấn đề khá quan yếu, đó là vị trí bếp. Phái Bát trạch thì cho rằng: Vị trí Bếp phải đặt ở phương vị xấu để đốt cái xấu. Ngược lại phái Dương trạch thì lại cho rằng cần đặt ở một nơi tốt để tăng cường cái tốt cho bếp. Trong phương pháp ứng dụng của cả hai phái này đều không liên quan đến phái Huyền không và có lịch sử tồn tại lâu hơn cả.
Cũng như các trường phái khác, cả Bát trạch và Dương trạch tam yếu, người ta vẫn không biết căn cứ vào đâu để có những yếu tố ứng dụng của nó. Hay nói một cách chính xác hơn: Căn cứ vào một thực tại nào để có những khái niệm, quy ước trong ứng dụng của các trường phái này. Mặc dù trong hệ thống ứng dụng của từng trường phái, những nhà nghiên cứu vẫn tìm thấy tính nhất quán, tính khách quan và tính quy luật với hiệu quả ứng dụng của nó. Tất cả những mâu thuẫn và sự mơ hồ này đã làm cho khoa Phong thủy Đông phương trở nên huyền bí.

III -3> Phái Loan đầu – Hình lý khí.

Phái này đặt nặng sự ảnh hưởng của môi trường cảnh quan, hình thể ngôi nhà liên quan đến sự tốt xấu của căn nhà. Các tiêu chí như: Nhà đâm ngõ, thủy pháp…thuộc về trường phái này. Nhưng yếu tố của phái Bát trạch, Huyền không, Dương trạch không đặt vấn đề trong hệ thống ứng dụng của phái này. Lịch sử xuất hiện của phái này trong văn hóa Hán cũng mơ hồ.

Như vậy, trong lịch sử văn hóa Hán những trường phái nói trên lần lượt xuất hiện vào những thời điểm khác nhau và có tiêu chí khác nhau trong hệ thống phương pháp ứng dụng. Những tiêu chí, khái niệm và những nguyên tắc của các trường phái này đều không biết căn cứ vào một thực tại nào để có những nguyên tắc đó. Trong ứng dụng thực tế, không ít những trường hợp theo tiêu chí của phái này thì tốt , nhưng theo phái khác thì xấu. Trong lý luận các phái này cũng có nhiều mâu thuẫn. Nhưng một trong những bí ẩn khiến đau đầu các nhà nghiên cứu chính là sự xuất hiện rời rạc của các trường phái này trong lịch sử văn hóa Hán và có vẻ như chúng không hề liên quan đến nhau, nhưng lại tỏ ra có hiệu quả trên thực tế ứng dụng.

IV - Sự liên quan giữa các trường phái phong thuỷ.

Tuy nhiên, trong quá trình tìm hiểu và nghiên cứu về phong thủy của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương, chúng tôi nhận thấy có một mối liên hệ và những điểm chung rất căn bản giữa các trường phái tưởng chừng như rời rạc và mâu thuẫn. Chúng tôi nhận thấy, chúng đều có những yếu tố bổ sung cho nhau và đều xuất phát từ một phương pháp luận nhất quán là thuyết Âm Dương Ngũ hành. Ngoài ra chúng còn có những điểm chung rất căn bản sau đây:

IV–1> Khí – một khái niệm xuyên suốt.

Trong các trường phái lưu truyền qua các văn bản còn lại, thì khái niệm khí là một khái niệm đều được nhắc đến.

- Trong Bát trạch và Huyền Không.

Khái niệm khí được nhắc đến trong các trường hợp “Tiểu không vong”, “Đại không vong” tùy theo hướng nhà nằm giữa các sơn trong một hướng hay, hay giữa các phương vị trong tám hướng.

- Trong Dương trạch tam yếu:

Khái niệm khí được nhắc đến trong các trường hợp suy khí hay vượng khí của các sao trong phương pháp phiên tinh du niên.

- Trong Hình lý khí, nó được thể hiện rất rõ ràng như sách Táng thư đã viết “khí tụ là hình”, “hình nào khí ấy”. “Âm (khí - tụ ở nơi) nhô cao, Dương (khí - tụ ở nới) trũng thấp. Ở các nơi đất cao, gò cao, núi cao – trong phong thuỷ qui ước thuộc Âm – vì Âm khí tụ ở đó. Chính vì khí Dương giáng, nên ở những nơi ao, hồ, khuyết lõm… - trong phong thuỷ qui ước thuộc Dương – vì khí dương tụ ở đó.

- Huyền Không đặc biệt coi trọng sự vượng suy của khí của những sao qui ước tùy thuộc vào vị trí của các sao trong cửu cung.

Khí không chỉ là một khái niệm rất quan trọng được nhắc tới trong phong thủy mà có thể nói rằng: Nó là một yếu tố quan yếu trong toàn bộ các phương pháp ứng dụng trong Lý học Đông phương theo phương pháp luận của thuyết Âm Dương Ngũ hành.

IV–2> Tính chất ứng dụng phương vị trong phong thủy

Trong các trường phái phổ biến đã trình bày ở trên và cả những phương pháp liên quan đến phong thủy còn lưu truyền trong dân gian đều có cùng một cách phân chia phương hướng như nhau. Điều này chứng tỏ chúng phải có cùng xuất xứ từ một nguyên lý lý thuyết căn để và nhất quán. Cấu trúc của chiếc La Kinh – một vật bất ly thân của các phong thủy gia cho thấy, các trường phái phong thủy đều phải thừa nhận một qui ước dữ kiện ban đầu nhất quán.

IV–3> Phương pháp luận của thuyết Âm Dương Ngũ hành và Bát quái

Các trường phái đều lấy cơ sở phương pháp luận là thuyết Âm Dương Ngũ hành và Bát quái trong dịch học làm căn bản cho phương pháp luận ứng dụng. Điều này cho thấy khoa phong thủy chính là hệ quả ứng dụng của học thuyết này.

IV–4> Sự liên quan và tính thống nhất giữa các trường phái trong phong thủy.

Từ sự liên quan nói chung giữa cái gọi là trường phái nói trên – mà chủ yếu là tính nhất quán trong ứng dụng phương pháp luận của thuyết Âm Dương Ngũ hành - chính là cơ sở để chúng tôi đặt vấn đề về tính thống nhất và hoàn chỉnh giữa các trường phái trong xuất sứ khởi nguyên của khoa phong thủy và lịch sử ra đời của nó.

- Mối liên quan giữa Huyền Không và Bát trạch.

Như trên chúng tôi đã trình bày, Phái Bát trạch lấy yếu tố năm sinh Nam nữ để qui ước cung phi bản mệnh làm dữ kiện ban đầu thực hiện các phương pháp ứng dụng tiếp theo. Nhưng dữ kiện ban đầu rất quan yếu của phái Bát trạch lại chính là qui luật phi tinh quan yếu của phái Huyền Không – là một trường phái xuất hiện rất muộn trong lịch sử phong thủy có nguồn gốc từ các bản văn chữ Hán.
Nam là Dương phi nghịch và nữ là Âm phi thuận.

Qua nguyên lý và phương pháp lập thành bảng cung phi ứng dụng trong Bát trạch, chúng ta thấy rất rõ phương pháp Bát Trạch và Huyền không, có liên hệ với nhau rất chặt chẽ trong phương pháp ứng dụng. Nếu không có phương pháp phi tinh của Huyền Không thì không thể định tính phân loại cung phi theo tuổi để ứng dụng trong Bát trạch. Nhưng trong cổ thư chữ Hán thì "Bát trạch" và "Huyền không" lại là hai trường phái không liên quan gì đến nhau và được "sáng tạo" ở hai thời kỳ cách xa nhau trong lịch sử văn minh Hán.

- Mối liên quan giữa Bát Trạch và du niên phiên tinh trong Dương trạch Tam yếu.

Du niên phiên tinh là một yếu tố quan trong có tính cốt lõi của phái này lại có xuất xứ liên hệ chặt chẽ với qui ước tốt xấu có xuất xứ từ mối liên hệ tốt xấu với phi cung bản mệnh của phái Bát trạch với các phương vị trong phong thủy. Chính tính tốt xấu trong 8 cung phương vị của Bát trạch lại thay đổi tên thành 8 du niên tinh trong Dương trạch Tam yếu.

Những danh từ và khái niệm liên quan tên các sao: Cự Môn, Vũ Khúc, Tả Phù, Phá Quân....được ứng dụng như là một phương pháp căn bản trong phép du niên phiên tinh trong Dương trạch tam yếu, nhưng chúng tại hoàn toàn có xuất xứ từ phân cung quái theo Hậu Thiên từ Bát trạch. Điều này cũng như phương pháp phi mệnh cung trong Bát trạch chính là phương pháp phi tinh Huyền Không vậy: Nam phi nghịch, nữ phi thuận.

V - Tính thống nhất của các trường phái trong Phong thuỷ Lạc Việt

Trong các công trình nghiên cứu của mình, nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh đã chứng minh sự mơ hồ của những khái niệm trong Lý học Đông phương và những nguyên tắc cơ bản trong ứng dụng của Phong Thủy trong các bản văn chữ Hán và mâu thuẫn của nó. Không thể có cùng một hệ thống lý thuyết, nhưng lại có hệ quả là những phương pháp ứng dụng mâu thuẫn và mơ hồ trong phong thủy. Trên cơ sở này, ông cho rằng:

Phong thủy với những hiệu quả trên thực tế ứng trải hàng thiên niên kỷ, vượt không gian và thời gian với cùng một mục đích là phục vụ con người. Điều này đã xác định đằng sau sự tồn tại với hiệu quả vượt thời gian và không gian đó phải là một chân lý; một thực tại khách quan mà những qui luật của nó được tổng hợp và phản ánh trong phương pháp luận và phương pháp ứng dụng của khoa Phong thủy. Nhưng chính tính thất truyền và sự sai lệch đã khiến nó trở nền huyền bí trải hàng ngàn năm qua.

Người ta không thể tìm ra một cái đúng từ một cái sai.

Trên cơ sở này, chúng tôi thống nhất cho rằng: Những trường phái phong thủy qua bản văn chữ Hán thực chất chỉ là những phát hiện riêng phần, rời rạc từ một nền văn minh đã mất. Nên nó mơ hồ, bí ẩn chính vì tính thất truyền và sai lệch trong quá trình Hán hóa nền văn minh này. Bởi vậy, chúng tôi xác định trên cơ sở tiêu chí khoa học là:

Một giả thuyết khoa học chỉ được coi là đúng, nếu nó giải thích một cách hợp lý hầu hết những vấn đề và hiện tượng liên quan đến nó một cách hoàn chính, có tính nhất quán, tính hệ thống, tính quy luật, tính khách quan và khả năng tiên tri.

Từ tiêu chí xác định tính khoa học thì một lý thuyết, một phương pháp được coi là khoa học phải thỏa mãn các tiêu chí khoa học giành cho nó.

Chúng tôi cũng xác định trên cơ sở khoa học cho một lý thuyết hoặc một phương pháp được coi là khoa học thì phải gồm ba yếu tố căn bản sau đây:

1 – Lịch sử hình thành lý thuyết.

2 – Tính hợp lý về nội dung của học thuyết đó theo tiêu chí khoa học hiện đại.

3 – Tính phản ảnh thực tại khách quan của phương pháp hoặc lý thuyết.

Trên cơ sở những tiêu chí khoa học đã nêu ở trên, chúng tôi xác định rằng: Phong thủy cũng như thuyết Âm Dương Ngũ hành nói chung, không thể có xuất xứ từ nền văn minh Hoa Hạ. Những bản văn chữ Hán ghi nhận những di sản liên quan đến Phong thủy , thực chất chỉ là một sự Hán hóa sai lệch, không hoàn chỉnh. Đó chính là nguyên nhân sự mơ hồ và mâu thuẫn trong nội dung của khoa Phong Thủy, đã tạo nên sự bế tắc và bí ẩn trải hàng ngàn năm đến ngày nay của khoa phong thủy Đông phương.
Cũng trên cơ sở này, trong qúa trình nghiên cứu và tìm hiểu về Phong thủy, chúng tôi đã xác định:
Thuyết Âm Dương Ngũ hành và khoa phong thủy thuộc về nền văn minh Bách Việt một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương tử.

V–1> Về lịch sử.

Khái niệm Phong thủy Lạc Việt đã xác định tiến trình lịch sử và cội nguồn của nó thuộc về nền văn hiến Việt một thời huy hoàng ở bờ nam sông Dương tử. Sử Ký Tư Mã Thiên thừa nhận: “Nam Dương tử là nơi Bách Việt ở”. Các nhà nghiên cứu lịch sử Trung Hoa hiện đại cũng xác nhân rằng: Ở Nam Dương tử đã có một nền văn minh rực rỡ và bị biến mất một cách bí ẩn vào thế kỷ thứ III trước Công Nguyên.
Thuyết Âm Dương Ngũ hành, Kinh Dịch không thuộc về nên văn minh Hoa Hạ thì cũng không thể từ trên trời rơi xuống. Bởi vậy, tính hợp lý cho một giả thuyết khoa học xác định nó phải thuộc về nền văn minh Bách Việt ở nam Dương tử.

Những yếu tố văn hóa truyền thống, những di sản văn hóa phi vật thể và những chứng tích tư liệu lịch sử còn sót lại sau hơn 2000 năm thăng trầm của lịch sử chứng minh điều này. Tuy nhiên, hôm nay không phải là một hội thảo chuyên đề về lịch sử, nên chúng tôi chí giới hạn ở sự giới thiệu những nét chính liên quan đến nội dung về lịch sử khoa phong thủy.

V–2> Về nội dung

Khoa Phong thủy Đông phương là hệ quả ứng dụng của thuyết Âm Dương Ngũ hành và thực tế hoàn toàn ứng dụng phương pháp luận của thuyết Âm Dương Ngũ hành. Đây cũng chính là nền tảng của Lý Học Đông phương và là mục đích nghiên cứu của Trung Tâm nghiên cứu Lý học Đông phương. Trên cơ sở tiêu chí khoa học cho một lý thuyết khoa học về mọi phương diện, chúng tôi xác định rằng: Thuyết Âm Dương Ngũ hành là một học thuyết hoàn chỉnh và nhất quán với nguyên lý xuyên suốt chính là "Hậu Thiên Lạc Việt phối Hà Đồ".

Từ nguyên lý căn để xuyên suốt một cách nhất quán này, chúng tôi đã hiệu chỉnh những sai lệch, bất hợp lý và thống nhất tất cả những trường phái rời rạc, mâu thuẫn ….ghi nhận trong bản văn chữ Hán trong khoa phong thủy Lạc Việt.

Trong Phong thủy Lạc Việt được phục hồi trên cơ sở tiêu chí khoa học, chúng tôi xác định rằng:
Qui luật tương tác là yếu tố căn bản hình thành nên phương pháp ứng dụng của Phong thủy. Khoa học hiện đại xác định rằng:

Vũ trụ đã hình thành từ sự tương tác, hình thức tương tác như thế nào thì bản chất sự việc sẽ như thế đó.
Trên cơ sở khoa học này, Phong Thủy Lạc Việt xác định rằng: Các trường phái thể hiện rời rạc và mâu thuẫn trong cổ thư chữ Hán thực chất là sự phản ánh quy luật ứng dụng của 4 trạng thái tương tác căn bản lên điều kiện sống của con người. Đó là:

1) Tương tác giữa từ trường của Địa cầu với con người – chính là những yếu tố và phương pháp ứng dụng trong môn Bát trạch.

2) Tương tác giữa cảnh quan môi trường với con người qua vị trí nhà ở của con người - chính là những yếu tố và phương pháp ứng dụng trong môn Loan đầu (Hình lý khí).

3) Tương tác giữa cấu trúc, hình thể căn nhà với con người - chính là những yếu tố và phương pháp ứng dụng trong Dương trạch Tam yếu.

4) Tương tác của sự vận động vũ trụ với căn nhà - chính là những yếu tố và phương pháp ứng dụng trong môn gọi là Huyền không.

Bốn yếu tố tương tác này có mối tương quan chặt chẽ phản ánh những yếu tố căn bản nhất tác động lên môi trường sống của con người qua căn nhà của mình. Không thể xét phong thủy cho một căn nhà mà thiếu một trong những yếu tố tương tác này.

Phong thủy Lạc Việt chính là sự ứng dụng tính tương tác theo quy luật của tự nhiên lên cuộc sống con người mà con người nhận thức được ở nền văn minh cổ xưa nhằm đem lại cuộc sống tốt đẹp cho chính con người.

V–3> Về khả năng phản ánh thực tại khách quan.

Khoa phong thủy được phục hồi nhân danh nền văn hiến Việt với gần 5000 năm lịch sử, đã chứng tỏ tính nhất quán, hoàn chỉnh, tính hợp lý trong việc giải thích các trường hợp liên quan phù hợp với tiêu chí khoa học cho một phương pháp khoa học. Tất nhiên nó phải có khả năng phản ánh thực tại khách quan, một yếu tố quan trong để xác định tính khoa học của nó. Một trong những thực tại quan trong nhất mà chúng tôi trình bày ở đây chính là tính tương tác mang tính quy luật các định luật một thực tại phản ảnh trong khoa Phong thủy.

Đó là những thực tại của mối quan hệ giữa con người với hiệu ứng từ trường trên Địa cầu, sự vận động của vũ trụ, ảnh hưởng của môi trường thiên nhiên trên Trái Đất lên cuộc sống con người. Chúng tôi đã minh chứng điều này qua những tham luận của các thành viên Trung Tâm nghiên cứu Lý học Đông phương trong hội thảo hôm nay.

Chính vì biết rõ những quy luật tương tác này, mà khoa phong thủy đã hiệu chỉnh nó phù hợp với mục đích của cuộc sống mưu cầu hạnh phúc của con người trong mối quan hệ với thiên nhiên.

V-4> Tại sao nói phong thủy học về cơ bản là khoa học ?

Khoa học lấy thực tế làm cơ sở, còn tín ngưỡng thì đặt vào vị trí thấp hơn, do đó tính thống nhất của khoa học là mạnh mẽ. Tôn giáo lấy tín ngưỡng làm chính, tính thực tế hoàn toàn không quan trọng cho nên tính thống nhất của tôn giáo cũng yếu hơn. Bây giờ xét xem phong thủy học có đủ các điều kiện của khoa học không ?

Trước tiên, khoa học có nguồn gốc từ định luật mà phong thủy lại bắt nguồn từ "hiệu ứng trường xoắn vũ trụ"; hơn nữa còn dựa vào số lớn quy luật và định luật đã tổng kết qua thực tế, có lợi cho sự cư trú của loài người như các quy luật "núi vòng quanh, nước bao bọc - tất có khí", "Bên phải sông là cát, bên trái sông là hung","Ngoằn ngoèo, uốn khúc là có tình",... Ngoài ra còn có các quy luật vận hành cua thiên thể như thiên can, địa chi, tam nguyên vận khí,... Nếu là khoa học, tính thực tế phải rất mạnh. Phong thủy học quyết không phải là thuyết giáo lý luận. Có rất nhiều thực tế là căn cứ có thể nghiệm chứng trong các công trình ở các quốc gia châu Á. Nếu là khoa học, tín ngưỡng phải yếu hơn. Cát hung của phong thủy học là sự tác động lẫn nhau giữa năng lượng của trường khí vũ trụ với hoàn cảnh và nơi ở, là kết quả khách quan của sự ảnh hưởng qua lại với con người, không hề có mối liên hệ với tôn giáo.

VI - Kết luận

Phong thuỷ là một phương pháp ứng dụng có hiệu quả trong văn minh Đông phương, trải hàng ngàn năm thăng trầm của lịch sử, xuyên qua mọi không gian văn hóa của xã hội loài người. Ngay cả trong xã hội của nền khoa học tiên tiến hiện nay, phong thủy vẫn tồn tại. Điều này đã chúng tỏ một chân lý và là một thực tại không thể phủ nhận, dù người ta nhìn nó với góc độ nào và kết luận nó là cái gì. Trước sự tiến bộ ngày càng nhanh về tri thức khoa học hiện đại và nhất là khoa học lý thuyết, những giá trị tồn tại trên thực tế của văn minh Đông phương đã được các khoa học gia hàng đầu nhìn nhận như một đối tượng khoa học nghiêm túc. Nhưng trài hàng thiên niên ký cho đến tận ngày hôm nay, với những tri thức tiên tiến nhất của nền khoa học hiện đại, những khái niệm, những phương pháp ứng dụng của nền Lý học Đông phương – mà nền tảng là Thuyết Âm Dương Ngũ hành và Bát quái vẫn sừng sững thách đố trí tuệ của con người.  Người ta không thể tìm ra một cái đúng từ một cái sai. Khoa phong thủy Đông phương và thuyết Âm Dương Ngũ hành với Bát quái nói chung, được phục hồi từ những di sản văn hóa Việt đã xác định tính khoa học của nó căn cứ theo tiêu chí khoa học hiện đại. Dần dần tiến tới khám phá những thực tại khách quan đang tương tác một các có quy luật với con người, mà người xưa nhận thức được và tổng hợp trong một hệ thống lý thuyết đã thất truyền là thuyết Âm Dương Ngũ hành.
Phong thuỷ Lạc Việt chính là một hướng nghiên cứu tiếp tục chuyên sâu về phong thuỷ nhằm tìm về cội nguồn đích thực và những thực tại còn chưa biết ẩn chứa đằng sau hiệu quả thực tế của nó với những luận cứ đã trình bày ở trên. Về phương pháp ứng dụng thì Phong thuỷ Lạc Việt không hề phủ định tri thức phong thuỷ truyền thống mà chỉ là sự hiệu chỉnh một số vấn đề cụ thể liên quan và thống nhất với nguyên lý của nó. Chính vì vậy, việc tổ chức hội thảo này nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho hướng nghiên cứu và cách nhìn mới về nguồn gốc và bản chất khoa học của Phong thủy, nhằm gìn giữ những giá trị học thuật thuộc văn hóa truyền thống Lạc Việt. Những ý kiến của chúng tôi chỉ là những khám phá bước đầu xác định tính khoa học của Phong thủy. Phía trước còn nhiều vấn đề phải tiếp tục khám phá.
Chúng tôi rất hy vọng được sự quan tâm của quí vị học giả và những Phong thuỷ gia cùng tham gia nghiên cứu tiếp tục khám phá những bí ẩn của nền văn hóa Đông phương mà Phong Thuỷ Lạc Việt là một thành tố trong hệ thống tri thức đồ sộ của nó, còn được gìn giữ tới ngày nay.

Xin trân trọng cảm ơn sự quan tâm của quí vị !

Đỗ Đức Trụ

---------------------------------------------------------------------
Tài liệu tham khảo
:

1. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Tác giả : Nguyễn Vũ Tuấn Anh

2. Định mệnh có thật hay không - Tác giả : Nguyễn Vũ Tuấn Anh.

3. Bát trạch Minh Cảnh - Tác giả : Thái Kim Oanh.

4. Dương trạch Tam yếu - Tác giả : Triệu Cửu Phong

5. Trạch vận Tân án - Tác giả : Thẩm Trúc Nhưng

6. Ứng dụng trường khí trong đời sống và kiến trúc - Tác giả : Trương Huệ Dân

7. Dương cơ chứng giải - Tác giả : Lộc Dã Phu

8. Phong thủy Huyền không học - Tác giả : Bình Nguyên Quân

9. Các tài liệu sưu tầm trong một số trang Web về lý học đông phương.

 

Mời xem các phần khác:

1. Tiêu chí khoa học xác định tính khoa học trong Phong thủy

2. Khí trong phong thủy và mô hình đồng dạng cơ chất lưu

3. Tính Khoa Học trong Phong Thủy và Kiến trúc hiện đại.

4. Về định tâm nhà đất trong Phong thủy Lạc Việt

5. Tính khoa học của Phong thủy Lạc Việt ứng dụng trong xây dựng dân dụng

6. Khái niệm khí trong Lý học Đông Phương nhìn từ Văn Hiến Lạc Việt

7. Nguyên lý Quái cấn ở Trung cung trong Phong thủy Lạc Việt

Bài viết cùng chuyên mục

LTS: Hà Nội, 12-2009 TTNC - LHĐP đã tổ chức Hội Thảo Khoa Học mang tên "Tính Khoa Học của Phong Thủy trong Kiến Trúc và Xây dựng. Hội thảo khoa học này nhằm ...

LTS: Hà Nội, 12-2009 TTNC - LHĐP đã tổ chức Hội Thảo Khoa Học mang tên "Tính Khoa Học của Phong Thủy trong Kiến Trúc và Xây dựng. Hội thảo khoa học này nhằm ...

Quả Hồ Lô, có ngoại hình rất kỳ lạ, miệng nhỏ mà bụng lớn, người xưa đã rất thông minh khi sử dụng nó làm đồ chứa đựng, đựng nước, đựng ...

Thăng Long lược phong thủy kí: Gọi là long mạch được chia ra thân (can long), cành (chi long), nhánh (cước long), ngoặt (bàng long)... Lớn thì gọi là đại can long, ...

Xét riêng môn Bát Trạch, ta thấy các khái niệm chính được đưa ra không kèm theo một định nghĩa nhất quán và do đó đã đưa đến những quan niệm trái ngược ...

Con người cư trú lấy đất lớn, núi sông làm chủ, nên khí mạch của đất lớn, núi sông là rất quan trọng. Chúng liên hệ mật thiết với họa phúc của ...

Từ xưa tới nay, việc chọn một hướng tốt để ngồi học tập và làm việc vẫn là một vấn đề nan giải. Việc ngồi hướng xấu có thể gây ra tai họa, gây ...

Xã Nghĩa Đô (huyện Bảo Yên - Lào Cai) có trên 900 gia đình dân tộc Tày thì hiện còn đến 700 ngôi nhà sàn truyền thống - vừa thể hiện nét độc đáo trong văn ...

Nhà sàn của người Thái cổ Tây Bắc là một công trình kiến trúc tài hoa, hoà đồng giữa các yếu tố: Thiên - Địa - Nhân, thể hiện một trình độ phát ...

Về phương diện phong thủy, xây thành, định đô bao giờ cũng được coi là một câu chuyện đậm tính tâm linh, từ chọn hướng đất tới hoạch định kiến ...