Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 3 - Phụ chương

Ngày đăng: 04/07/2008 00:00:00

Thứ Ba, 24/10/2006, 06:34 (GMT+7)
Đông y sẽ đi về đâu?
Vai trò hàng ngàn năm của Đông y tại Trung Quốc đang bị thử thách.
TT - Đối với đa số người Trung Quốc cũng như người dân nhiều nước châu Á khác, Đông y đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống.
Vậy mà hiện nay ở Trung Quốc đang dấy lên làn sóng kêu gọi xóa bỏ Đông y, đề nghị chính phủ ngừng ủng hộ nghiên cứu và phát triển Đông y.
Vì sao?
Người khơi mào cho cuộc chiến “chống Đông y” là nhà nghiên cứu lịch sử khoa học Trương Công Diệu, làm việc ở Sở Nghiên cứu khoa học kỹ thuật và xã hội của Trường ĐH Trung Nam, thành phố Trường Sa, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.
Trên blog của mình (
http://zhgybk.blog.hexun.com/), ông kêu gọi xóa bỏ Đông y và sửa điều 21 hiến pháp về việc khuyến khích phát triển y học truyền thống. Ông còn vận động chữ ký ủng hộ của những chuyên gia, học giả về y học. Một số thông tin nói rằng đã có trên 10.000 người tham gia ký tên, nhưng trong blog của ông Trương Công Diệu chỉ có kHỏang 150 chữ ký.
Thật ra, việc tranh luận về ưu khuyết điểm của Đông y đã rộ lên ở Trung Quốc từ năm 2000. Tuy nhiên, sự việc chỉ trở nên “nóng” gần đây khi ông Trương Công Diệu đăng một loạt bài viết trên blog của mình để phản đối Đông y như:
“Chia tay Đông y”, “Luận một lần nữa về sự chia tay Đông y”, “Phân tích nguyên nhân thất bại của việc khoa học hóa Đông y...”
Ông còn kêu gọi những chuyên gia y tế ký tên để ủng hộ việc kêu gọi chính phủ xóa bỏ Đông y khỏi chính sách nhà nước và sửa hiến pháp.
Ông Trương lập luận rằng y học cũng là khoa học, khoa học phải tiến bộ, thế nhưng từ vài nghìn năm trước Đông y đã ngừng tiến bộ. Bởi thế hiện nay Đông y vẫn mang hơi hướm ma thuật. Trong những bài đăng trên blog,
ông Trương cho rằng đông y không phải là khoa học, vì người ta không thể xác định quan hệ nhân quả trong đông y, cũng không thể thể hiện bằng kinh nghiệm và sự thật.
Ông nói rằng từ trước đến nay, những nỗ lực nhằm khoa học hóa Đông y đều đã thất bại, ví dụ nhân sâm được đông y xem là bài thuốc rất hiệu quả, nhưng theo nghiên cứu của các nhà khoa học phương Tây, nhân sâm hoàn toàn không có hiệu quả y tế, chỉ là một loại thực phẩm an toàn bình thường thôi. Ông cho rằng ưu thế của Đông y so với y học hiện đại thật ra chỉ là hiệu ứng thuốc trấn an tinh thần.
Ý kiến của ông Trương đã gây tranh cãi dữ dội trên mạng. Người ủng hộ việc từ bỏ Đông y thì đưa ra những lập luận, bằng chứng cho thấy Đông y chứa đựng nhiều khuyết điểm. Ví dụ, nhiều người đề cập đến việc một loại thuốc Đông y bị phát hiện chứa thủy ngân nhiều gấp 117.000 lần tiêu chuẩn cho phép, và lấy việc này để chứng minh thuốc Đông y cũng có tác dụng phụ.
Một sinh viên Đông y viết một bài bình luận dài trong blog của ông Trương:
“Tôi từng thực tập với một vị thầy thuốc Đông y già, là nhà Đông y cấp tỉnh. Mỗi ngày tôi chép tay đơn thuốc. Chưa đến ba ngày, tôi phát hiện thật ra ông ấy chỉ dùng lặp đi lặp lại một đơn thuốc”. Ngược lại, những người ủng hộ Đông y thì nói đông y không cần phải có y cứ như Tây y. Dù nhiều lý luận của Đông y không phù hợp với khoa giải phẫu và sinh lý học của phương Tây, dù người ta chưa viết ra được công thức của thành phần hữu hiệu của thuốc Đông y..., nhưng như thế vẫn chưa đủ thuyết phục người Trung Quốc từ bỏ Đông y.
Để cuộc tranh cãi này không đi quá xa, vào giữa tháng 10 - 2006, Bộ Y tế Trung Quốc đã tổ chức họp báo, tuyên bố bộ kiên quyết phản đối ngôn luận và hành vi kêu gọi xóa bỏ Đông y và vận động chữ ký. Người phát ngôn của bộ nói những người kêu gọi xóa bỏ Đông y thật là vô tri về lịch sử, xóa bỏ vai trò quan trọng mà Đông y đang đóng góp trong cuộc sống.
Đông y sẽ đi đến đâu, đóng vai trò gì trong xã hội? Đó không chỉ là vấn đề y học mà còn chứa đựng nhiều yếu tố xã hội, văn hóa và chính trị.


Cuộc tranh luận về việc giữ hay không giữ Đông y hiện vẫn đang diễn ra gay gắt trên mạng, và cùng với sự phát triển của khoa học và sự nâng cao tri thức của người dân, có thể mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.


Chúc xin
(Bắc Kinh)


Người viết tiểu luận này trích dẫn bài trên với một mục đích rất rõ ràng là coi hiện tượng mà bài báo đề cập đến, như là một bằng chứng sắc sảo cho một lý thuyết đã thật sự thất truyền và một thực tại chưa được biết đến mà lý thuyết đó thể hiện. Mặc dù hệ quả của lý thuyết đó vẫn ứng dụng có hiệu quả cả ngàn năm trong xã hội Đông phương, trong đó có Đông y. Nhưng một thực tại khác cũng tồn tại cả hàng ngàn năm là: phương pháp luận dựa trên một nền tảng lý thuyết hết sức mơ hồ vì thất truyền và sai lệch.
Trong những phương pháp ứng dụng của học thuật cổ Đông phương nói chung và Đông y nói riêng có những khái niệm bí ẩn trong phương pháp luận. Những khái niệm này lại phản ánh những thực tại cũng nằm ngoài tri thức khoa học hiện đại . Bởi vậy, tri thức hiện đại không thể hiểu được nội dung của khái niệm đó . Đây chính là bản chất của sự huyền bí Đông phương .
Một yếu tố quan trọng tiếp theo gắn liền với tính bế tắc của văn minh Đông phương và cản trở sự phát triển của nó chính là sự sai lệch ngay từ những nguyên lý căn bản của một học thuyết đã thất truyền, trong cổ thư chữ Hán.
Người ta không thể tìm ra một cái đúng từ một cái sai .
Đó là nguyên nhân rất chủ yếu để gây nên sự bế tắc hoàn toàn trong việc khám phá những bí ẩn của văn minh Đông phương trải hàng ngàn năm và là nguyên nhân biện minh cho sự nhận xét của ông Trương Công Diệu :


Từ vài nghìn năm trước Đông y đã ngừng tiến bộ. Bởi thế hiện nay Đông y vẫn mang hơi hướm ma thuật.


Hàng ngàn năm đã trôi qua. Học thuật cổ Đông phương đã tồn tại trong niềm tin con người vì chính hiệu quả của nó, nhưng nó lại không thể phát triển được vì thiếu một sự hiểu biết về một hệ thống lý thuyết hoàn chỉnh là nguyên nhân của các phương pháp ứng dụng và thực tại làm nên nó.
Cũng hàng ngàn năm đó, con người với tri thức sơ khai đã phải dùng thần quyền để giải thích những phương pháp ứng dụng của học thuật cổ Đông phương.
Ngày nay , những người như ông Trương Công Diệu đã không thể phân biệt được giữa bản chất khoa học của phương pháp ứng dụng có hiệu quả thuộc học thuật cổ Đông phương và niềm tin của con người vào chính tính hiệu quả của nó với cách giải thích mang tính thần quyền, nên đã vội vã chụp cho nó cái nhãn “mê tín dị đoan”. Trương Công Diệu viết:


Bởi thế hiện nay Đông y vẫn mang hơi hướm ma thuật.


Đây chính là hậu quả của một sự lầm lẫn giữa cách giải thích và bản chất của phương pháp ứng dụng.
Để rõ hơn vấn đề này, tôi thí dụ như thuật thôi miên. Người ta có thể giải thích bằng quyền năng của thần thánh, hoặc người ta có thể giải thích nhân danh sóng não... Nhưng bản chất của thuật thôi miên là một thực tại đang hiện hữu và có hiệu quả. Nếu bạn nhầm lẫn giữa cách giải thích mang tính thần quyền thì thuật thôi miên là ma thuật và “mê tín dị đoan”. Nhưng nếu bạn giải thích theo phương pháp luận khoa học là do tương tác của sóng não (Chưa chắc đã đúng) thì đó là một hướng mà bạn phải chứng minh. Nhưng dù bạn giải thích cách nào thì thôi miên vẫn là một thực tế đang hiện hữu và đã ứng dụng trong khoa học trị liệu. Hiệu quả của nó chính là sự biện minh cho sự tồn tại của chính nó.
Thực tại luôn là đối tượng nghiên cứu của khoa học, bởi vì bạn không thể phủ nhận thực tại. Thực tại là chân lý.
Sai lầm của ông Trương Công Diệu chính là ông ta đã nhầm lẫn giữa cách giải thích hiện tượng và tính khách quan của hiện tượng đã tồn tại trên thực tế. Nhưng thực tại đó là hệ quả của một hệ thống lý thuyết đã thất truyền và sai lệch.
Bởi vậy, một hậu quả tất yếu là sự xuất hiện phong trào nhân danh học thuật đòi xoá sổ Đông y ở ngay chính nước Trung Hoa - vốn được hiểu là cái nôi của nền y học Đông phương cổ.
Bài báo trích dẫn ở trên cho thấy chính phủ Trung Quốc đã cố gắng bảo vệ nền Đông y bằng phương pháp hành chính và quyền lực. Nhưng điều này lại không phải một phương pháp phản biện học thuật.
Có thể có những học giả Trung Hoa phản biện được những lập luận của ông Trương Công Diệu. Nhưng cốt lõi của vấn đề là phải tìm một thực tại nào là cơ sở của các phương pháp ứng dụng trong Đông y và phải phục hồi được nguyên lý lý thuyết là cơ sở của phương pháp luận trong ứng dụng của Đông y. Đây sẽ là bằng chứng thuyết phục nhất chứng tỏ tính khoa học của Đông y và các phương pháp ứng dụng khác trong học thuật cổ Đông phương, mà biện pháp hành chính và quyền lực chỉ là tạm thời.
Bởi vậy, quyết định bảo tồn Đông y của chính phủ Trung Quốc là đúng. Bởi vì nó bảo vệ một thực tại ứng dụng có hiệu quả. Nhưng đó lại không phải là biện pháp rốt ráo, nếu những nguyên lý lý thuyết của nó không được phục hồi và phản ánh được một thực tại đàng sau nó.
Hiện tượng đòi xoá sổ nền Đông y được coi là của chính Trung Hoa là một ví dụ thuyết phục, chứng tỏ tính thất truyền và sai lạc trong những bản văn cổ chữ Hán liên quan đến học thuyết này. Bởi vậy, chính người Trung Hoa đã không thể tìm ra được một cơ sở lý luận cho nền Đông y và những thực tại của nó, không phải bây giờ mà đã hàng ngàn năm nay.





Mời xem các bài khác:



  1. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Lời nói đầu

  2. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Lời giới thiệu - Lê Gia

  3. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Lời giới thiệu - Hoàng Tuấn

  4. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 1 - 1

  5. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 1 - 2

  6. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 1 - 3

  7. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 2 - 1

  8. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 2 - 2

  9. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 2 - 3

  10. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 2 - 4

  11. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 3 - 1

  12. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 3 - 1 - 1

  13. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 3 - 1 - 2

  14. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 3 - 1 - 3

  15. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 3 - 2

  16. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 3 - 3

  17. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 1

  18. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 2 - 1

  19. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 2 - 2

  20. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 2 - Phụ chương

  21. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 3

  22. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 4 - 1

  23. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 4 - 4 - 2

  24. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 5 - 1

  25. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Phần 5 - 2

  26. Hà đồ trong văn minh Lạc Việt - Thay lời kết

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết dưới đây của Trần Minh Nhật - một học sinh của tôi và là nhà nghiên cứu Địa Lý Lạc Việt xuất sắc của TT NC Lý học Đông phương - Đáng nhẽ ra, anh Trần Minh Nhật là Phó Giám đốc phụ trách...

Giáo sư Cao Chi đã biên dịch một đề tài mới nhất trong vật lý thiên văn hiện đại, mô tả các liên đới trong vũ trụ, để từ đó giải thích các hiện tượng rối lượng tử. Mà trong đó, hai hạt lượng tử dù...

“Dị nhân” Nguyễn Vũ Tuấn Anh khẳng định: Ngày tận thế phải có xuất hiện những hiện tượng cận hiệu ứng – hay gọi là điềm báo như trước cơn mưa to thì trời có mây đen, hoặc nổi gió...

Theo Lý học Đông phương thì "ngày tận thế" là một trong những ngày tốt, có thể dùng để khai trương, khởi công một số việc.

Xin giới thiệu vài nét về nền văn minh Maya, nền văn minh huyền thoại đã xây dựng nên bộ lịch khiến cả thế giới phải để tâm.

“Tôi từng nghiên cứu về ngày tận thế và đó là một ngày như mọi ngày. 21.12 là ngày đông chí..."

Chẳng bao giờ có Ngày Tận Thế cả&#33;<br />Từ lâu Thiên Sứ tôi đã xác định điều này. Việc đe dọa Ngày Tận Thế là thứ tư duy từ Địa Ngục của Sa tăng. Trong Thánh Kinh, Đức Giesu đã nói: “Ta sẽ xây...