Mặc dù người ta đã chứng minh được sự tồn tại của những bức xạ hoá thạch, như là một sự biện minh cho tính thực tiễn của học thuyết này (Những hiện tượng này vẫn có thể được giải thích bằng một lý thuyết khác về sự hình thành vũ trụ). Một thí dụ cho sự khiếm khuyết của thuyết này là: “Giây 0 trước Bigbang” Vũ trụ đã tồn tại như thế nào? Vũ trụ đang giãn nở hay co rút? Trong cuốn “Trò truyện với Trịnh Xuân Thuận” (Hay “Cuộc trò chuyện của Trịnh Xuân Thuận với nhà báo Jacques Vauthier”). Phạm Văn Thiều dịch. Tạp chí Tia Sáng và Nxb Trẻ 7/ 2001. Ông Trịnh Xuân Thuận thừa nhận:
“Nhưng cần phải thấy rằng: vật lý học mà chúng ta đã biết không thể lần ngược theo thời gian tới tận điểm zêzô. Nó không còn dùng được nữa ở 10-43 giây, một thời gian ngắn không thể tưởng tượng nổi (số khác không đầu tiên đứng ở vị trí thứ 43 sau dấu thập phân) và xác định bức tường “tăm tối” mà tôi đã nói ở trên. Sau bức tường đó, vũ trụ có thể có tới 10, thậm chí 26 chiều thay cho 3 chiều không gian và một chiều thời gian nữa. Quá khứ, hiện tại, tương lai hoàn toàn mất ý nghĩa (*).
* Chú thích: Sách đã dẫn . Trang 168.
Sự khiếm khuyết của thuyết Bigbang còn được chứng tỏ trong đoạn trích dẫn sau đây từ cuốn “Lược sử thời gian”.
“Nhưng vào năm 1929, Edwin Hubble đã thực hiện một quan sát có tính chất là một cột mốc, cho thấy dù bạn nhìn ở đâu thì những thiên hà xa xôi cũng đang chuyển động rất nhanh ra xa chúng ta. Nói một cách khác, vũ trụ đang giãn nở ra. Điều này có nghĩa là ở những thời gian trước kia các vật gần nhau hơn. Thực tế, dường như có một thời, mười hoặc hai mươi ngàn triệu năm về trước, tất cả chúng đều chính xác ở cùng một chỗ và do đó mật độ vũ trụ khi đó là vô hạn. Phát minh này cuối cùng đã đưa câu hỏi về sự bắt đầu của vũ trụ vào địa hạt khoa học.
Nhưng quan sát của Hubble gợi ý rằng có một thời điểm, được gọi là vụ nổ lớn, tại đó vũ trụ vô cùng nhỏ và vô cùng đặc (mật độ vô hạn). Dưới những điều kiện như vậy, tất cả các định luật khoa học và do đó mọi khả năng tiên đoán về tương lai đều không dùng được.
Nếu có những sự kiện ở trước thời điểm đó thì không thể ảnh hưởng tới những cái đang xảy ra ở hiện tại. Do đó sự tồn tại của chúng có thể bỏ qua, bởi vì nó không có những hậu quả quan sát được. Người ta có thể nói rằng thời gian có điểm bắt đầu ở vụ nổ lớn, theo nghĩa là những thời điểm trước đó không xác định được. Cũng cần nhấn mạnh rằng sự bắt đầu này của thời gian rất khác với những sự bắt đầu đã được xem xét trước đó. Trong vũ trụ tĩnh không thay đổi, sự bắt đầu của thời gian là cái gì đó được áp đặt bởi một Đấng ở ngoài vũ trụ, chứ không có một yếu tố vật lý nào cho sự bắt đầu đó cả. Người ta có thể tưởng tượng Chúa tạo ra thế giới ở bất kỳ một thời điểm nào trong quá khứ. Trái lại, nếu vũ trụ giản nở thì có những nguyên nhân vật lý để cần phải có sự bắt đầu. Người ta vẫn còn có thể tưởng tượng ra Chúa đã tạo ra thế giới ở đúng thời điểm vụ nổ lớn, nhưng sẽ là vô lý nếu vũ trụ được tạo ra trước vụ nổ lớn. Một vũ trụ giãn nở không loại trừ Đấng sáng tạo, nhưng nó đặt ra những hạn chế khi Người cần thực hiện công việc của mình “(*).
* Chú thích: Sách đã dẫn. trang 27-28.
Như vậy, qua đoạn trích dẫn trên thì với giả thiết về Bigbang (Vụ nổ lớn), mặc dù hạn chế được phần nào quyền năng của Thượng Đế, nhưng vẫn không phủ nhận được sự hiện hữu của Ngài. Do đó, định mệnh vẫn phải bắt đầu từ Thượng Đế.Vậy phải chăng những lời tiên tri dù theo phương pháp nào, cũng là sự đoán trước ý muốn của Thượng Đế? Nếu đây được coi là điều vô lý thì chỉ có thể giải thích:
1- Hoặc là: Bằng sự chưa hoàn chỉnh của thuyết Bigbang. Như vậy, tất cả những hiện tượng quan sát được liên quan đến thuyết Bigbang phải được giải thích bằng một nguyên nhân khác.
2- Hoặc là: Tất cả các phương pháp tiên tri của chúng ta có xuất xứ từ văn minh Đông phương thuộc về đặc ân của Thượng Đế phương Tây (Hi!) Mặc dù ngay cả trong truyện cổ tích của nền văn minh Đông phương này, cũng không hề nói đến sự sáng tạo vũ trụ là do Thượng Đế. khả năng này loại trừ và đã chứng minh ở các phần trên.
Đây cũng là nguyên nhân để người viết phải đề cập tới sự khởi nguyên của vũ trụ khi lý giải vấn đề “Định mệnh có thật hay không?”.
Như vậy, chủ đề vẫn có thể tiếp tục, nếu điều kiện thứ nhất được thực hiện:
“Sự chưa hoàn chỉnh của thuyết bigbang. Tất cả những hiện tượng quan sát được liên quan đến thuyết Bigbang phải được giải thích bằng một nguyên nhân khác”.
Chúng ta bắt đầu quán xét những vấn đề liên quan đến học thuyết này.
Còn tiếp